Năm quốc gia Liên minh châu Âu gồm Đức, Hà Lan, Áo, Đan Mạch và Hy Lạp đã đạt được thỏa thuận về việc xây dựng các trung tâm hồi hương cho người di cư bên ngoài châu Âu, còn được gọi là Return Hubs. Quyết định này được đưa ra trong cuộc họp của các Bộ trưởng Nội vụ EU tại Brussels và được xem là một bước đi mới trong chính sách quản lý di cư của khu vực.
Một cơ chế mới để xử lý người bị từ chối tị nạn
Theo kế hoạch, các trung tâm này sẽ tiếp nhận những người di cư đã bị từ chối đơn xin tị nạn hoặc có nghĩa vụ rời khỏi EU, nhưng không thể bị trục xuất trực tiếp về quốc gia xuất xứ. Thay vì tiếp tục ở lại các nước châu Âu, họ sẽ được chuyển đến các trung tâm đặt tại các quốc gia thứ ba ngoài EU.
Tại đây, các cơ quan chức năng sẽ tiến hành các bước tiếp theo để tổ chức việc hồi hương cuối cùng. Điều này có thể bao gồm việc đưa người đó trở về quốc gia gốc hoặc chuyển đến một quốc gia khác sẵn sàng tiếp nhận.
Cách thức hoạt động của “Return Hubs”
Quy trình dự kiến sẽ diễn ra theo các bước:
-
Một người xin tị nạn nhận quyết định hồi hương có hiệu lực pháp lý tại châu Âu.
-
Nếu không thể trục xuất trực tiếp về nước gốc, người đó có thể được chuyển đến một trung tâm Return Hub tại nước thứ ba.
-
Từ trung tâm này, các cơ quan chức năng sẽ tổ chức việc rời đi cuối cùng, bao gồm:
-
hồi hương về quốc gia xuất xứ, hoặc
-
chuyển đến một quốc gia khác chấp nhận tiếp nhận.
-
Mục tiêu của cơ chế này là tạo thêm công cụ cho các nước EU trong việc thực thi các quyết định trục xuất.
Giảm động lực di cư bất hợp pháp
Một trong những lý do chính của sáng kiến này là giảm động lực ở lại châu Âu đối với những người không có quyền cư trú. Một số chính phủ châu Âu cho rằng việc được hỗ trợ xã hội và các dịch vụ tại EU có thể khiến những người bị từ chối tị nạn vẫn tìm cách ở lại.
Các trung tâm ở nước ngoài được kỳ vọng sẽ gửi tín hiệu rõ ràng rằng việc ở lại EU sau khi bị từ chối tị nạn sẽ khó khăn hơn, đồng thời giúp các quốc gia châu Âu thực hiện hiệu quả hơn các quyết định hồi hương.
Những địa điểm có thể đặt trung tâm
Các địa điểm cụ thể cho các trung tâm này vẫn chưa được công bố, nhưng một số khu vực đang được thảo luận, bao gồm:
-
Bắc Phi (ví dụ Tunisia)
-
Uganda
-
khu vực người Kurd ở miền Bắc Iraq
Những khu vực này được cân nhắc vì nhiều quốc gia xuất xứ của người di cư không phải lúc nào cũng chấp nhận tiếp nhận lại công dân của mình hoặc không cấp giấy tờ cần thiết để thực hiện trục xuất.
